Câu chuyện sự tích Phúc Lộc Thọ Du Lịch – Ẩm Thực

Ông Phúc: tên thực là Quách Tử Nghi, là Thừa tướng đời nhà Đường. Ông có xuất thân từ một gia đình quý tộc, giàu có nhưng luôn sống là một vị quan thanh liêm, được mọi người yêu quý.Vì là một vị quan thanh liêm nên cuộc sống của ông lại không hề giàu sang như nhiều người tưởng. Đổi lại nhà ông ngũ đại đồng đường, con cháu đề huề. Lúc ông mất, con cháu năm đời đều có đủ. Ông và vợ thọ 83 tuổi, khi mất thì được con cháu hợp táng.


Ông Lộc: tên thật là Đậu Tử Quân, ông từng làm đến chức Thừa tướng nhà Tấn. Nhưng ông Đậu Tử Quân lại là một quan tham. Ông đã lấy không biết bao nhiêu vàng bạc, châu báu, cùng đồ đút lót của những kẻ nịnh thần, mua quan, bán tước, chạy tội.Của cải để trong nhà ông không thể đếm xuể, nhưng ông lại không có cháu đích tôn. Cũng từ sự việc đó mà ông buồn nghĩ sinh bệnh mà qua đời. Khi mất ông không nhắm nổi mắt, trước khi ra đi ông than rằng: "Lộc ta để cho ai đây? Ai giữ ấm chân nhang cho tổ tiên, cho bản thân ta?"

 


Ông Thọ: tên thật là Đông Phương Sóc, là Thừa tướng đời Hán. Ông luôn tâm niệm làm quan thì phải lấy lộc. Ông coi "buôn chính trị" là cái buôn khó nhất, lãi to nhất. Dù nổi tiếng hám sắc nhưng ông vẫn được coi là vị quan liêm. Vì ông không nhận đút lót của ai hết, mà chỉ nhận lộc của vua ban. Ông Đông Phương Sóc hưởng thọ 125 tuổi nên được mọi người gọi là ông Thọ. Khi ông qua đời thì con cháu đã mất cả, chỉ còn lại đứa chút bốn đời lo tang ma.


P/s: Ba ông Phúc- Lộc-Thọ chính là 3 điều ước mà người người đều mong muốn và ao ước. Mỗi ông đều có một điều viên mãn riêng biệt và không ai vẹn toàn. Câu chuyện muốn mọi người rút ra cho mình những bài học, cách sống sao cho phù hợp. Làm quan như Đậu Tử Cung, sống cả đời ham vật chất để rồi khi chết đi không nhắm nổi mắt, ra đi trong sự cô độc. Hay sống hám sắc, thích xu nịnh như Đông Phương Sóc thọ tới 125 tuổi nhưng rồi cũng là lìa đời trong sự cô đơn. Tóm lại, tham quá là không được…

St

Viết bình luận